Tổng Liên đoàn Lao động (LĐLĐ) Việt Nam vừa đề xuất hai phương án điều chỉnh lương tối thiểu vùng năm 2027, với mức tăng bình quân từ 8,5% đến 9,8%. Đề xuất được đưa ra tại phiên họp đầu tiên của Hội đồng Tiền lương quốc gia vào ngày 23.6, nhằm từng bước cải thiện đời sống của người lao động trong bối cảnh chi phí sinh hoạt tiếp tục gia tăng.
Theo bà Trần Thị Thanh Hà - Phó Trưởng Ban Quan hệ lao động, Tổng LĐLĐ Việt Nam, tổ chức Công đoàn đã trình hai phương án tăng lương tối thiểu vùng và kiến nghị áp dụng từ ngày 1.1.2027.
Cụ thể, phương án thứ nhất đề xuất tăng từ 360.000 đồng đến 520.000 đồng tùy từng vùng, tương ứng mức tăng bình quân khoảng 9,8% so với năm 2026. Phương án thứ hai đề xuất tăng từ 315.000 đồng đến 450.000 đồng, bình quân tăng khoảng 8,5%.
Theo đại diện Tổng LĐLĐ Việt Nam, đây là mức điều chỉnh được tính toán trên cơ sở nhiều yếu tố như tăng trưởng kinh tế, chỉ số giá tiêu dùng (CPI), năng suất lao động và khả năng chi trả của doanh nghiệp. Mục tiêu là bảo đảm tốt hơn mức sống tối thiểu của người lao động và gia đình họ.
Để xây dựng đề xuất, trong tháng 3 và tháng 4.2026, Tổng LĐLĐ Việt Nam đã khảo sát tại 196 doanh nghiệp thuộc 7 tỉnh, thành phố với gần 2.000 người lao động tham gia trả lời.
Kết quả cho thấy đời sống của một bộ phận lớn công nhân vẫn còn nhiều khó khăn. Có tới 54,3% người lao động cho biết thu nhập hiện nay chỉ vừa đủ trang trải các chi phí cơ bản của gia đình; 17,2% phải chi tiêu rất tiết kiệm; 20,6% không đủ sống và phải làm thêm giờ để bù đắp thu nhập. Chỉ 7,9% cho biết có khả năng tích lũy.
Đáng chú ý, nhiều người lao động phải vay mượn khi phát sinh các khoản chi đột xuất. Về dinh dưỡng, chỉ hơn một nửa số người được khảo sát cho biết có điều kiện sử dụng thịt, cá trong tất cả các bữa ăn chính hằng ngày. Điều này cho thấy không ít công nhân vẫn gặp khó khăn trong việc bảo đảm chất lượng bữa ăn và chăm sóc sức khỏe.
Khảo sát cũng phản ánh áp lực lớn về chi phí giáo dục và y tế. Hơn 55% người lao động cho biết tiền lương hiện nay chỉ đáp ứng được một phần nhu cầu học tập của con cái. Trong khi đó, gần 40% chỉ đủ khả năng chi trả các nhu cầu khám chữa bệnh cơ bản; 46,1% chỉ đủ mua một số loại thuốc thông thường. Thậm chí, vẫn có những trường hợp không đủ điều kiện tài chính để khám chữa bệnh hoặc mua thuốc khi cần thiết.
Vấn đề nhà ở tiếp tục là gánh nặng đối với nhiều công nhân. Hơn 32% người lao động đang phải thuê trọ tư nhân, trong khi số được bố trí ở nhà tập thể doanh nghiệp chỉ chiếm tỷ lệ rất nhỏ.
Thu nhập thấp cũng ảnh hưởng trực tiếp đến các quyết định quan trọng trong cuộc sống. Có 55,3% người lao động chưa lập gia đình cho rằng tiền lương là nguyên nhân chính khiến họ chưa thể kết hôn. Đối với những người đã có gia đình, 72,9% cho biết thu nhập hiện tại ảnh hưởng đến quyết định sinh thêm con do lo ngại áp lực chi phí nuôi dưỡng, giáo dục và chăm sóc sức khỏe cho con cái.
Theo Tổng LĐLĐ Việt Nam, việc điều chỉnh lương tối thiểu không chỉ nhằm bảo đảm mức sống tối thiểu cho người lao động mà còn góp phần ổn định quan hệ lao động, nâng cao năng suất và tạo động lực để người lao động gắn bó lâu dài với doanh nghiệp.
Các phương án tăng lương tối thiểu vùng sẽ tiếp tục được Hội đồng Tiền lương quốc gia xem xét, thảo luận trước khi trình Chính phủ quyết định trong thời gian tới.
(Nguồn: laodongdoanthe.vn)